Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Thiền môn:

Ta là gì trên cõi đất trời này?
Từ đâu đến và về đâu có biết?
 Xác thân đây, cùng linh hồn rêu rã
Chốn nhân gian ta trả nợ bao lâu?

Ta vương gì trong cõi sống khổ đau
Đong nước mắt hòa tan khúc nhạc sầu
Chôn linh hồn trong buổi hoàng hôn tím
Cạn đáy lòng khóc mãi phút phân ly

Bao năm qua mãi kiếm tìm chân lý
Lẽ đạo nào sẽ thông suốt tâm can?
Đến bao giờ tâm thức tỉnh nhẹ nhàng?
Ta muốn thấu cõi nhân sinh vũ trụ...

Bước độc hành trong nẻo vắng viễn du
Bờ hư không lặng im nghe hơi thở
Khắc tịnh thiền đất trời như tan vỡ
Ánh huyền quang tỏa khắp lối đại đàng

Ta ngô nghê giữa dòng chảy miên man
Đâu Cực Lạc? Đâu Tây Phương miền giác?
Tâm ngưỡng vọng và niềm vui đã nở
Đây an lành, ta vui lạ ai hay...

Chốn thiền môn tựa một áng mây bay
Quán sắc - không, chợt thấy mình ngu dại
Bởi vô minh che mắt trần mờ mịt
Tìm khổ đau, tự chuốc nợ ngàn đời !

Cảm thương thay, ngàn ngàn kiếp con người
Vòng luân hồi chưa bao giờ dừng lại
Bởi oán ân nên gây tạo nợ duyên
Rồi đời đời phải khổ đau mãi mãi

Sông nước mắt, chẳng có bờ có đáy
Biển máu hồng chẳng vơi cạn một ly
Đồng xương trắng phơi chất chồng thành núi
Tiếng oán than không ngớt một phút giây....

Ta nguyện cầu giải thoát cõi đời này
Rồi một mai dẫn đường muôn người khổ
Về bờ kia, an tọa trên sen hồng
Cõi đất trời nhạt phai màu tuyệt vọng

.................................

Rời cửa thiền về bên đời hiu quạnh
Xót xa lòng, buồn héo úa tâm can
Duyên tu tập, lời nguyện cầu dang dở
Bên hiên nhà, đành ghép chữ làm thơ....

Ta về đây, giữa cuộc sống mộng mơ
Bao dụ hoặc đến chán chường phẫn nộ
Bao yêu thương, khiến ngu ngơ tâm trí
Tìm hương thiền để được hóa hư vô


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét