Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

Từ đó...




Từ đó người đi chẳng trở về
Mây buồn cứ vậy kéo lê thê
Cung đàn ai dạo khúc sầu lắng
Vẳng vẳng bên tai những não nề
Ta hỏi tim người có biết không
Ai mang áo lụa dệt mây hồng
Người đi mỏi bước trên đường vắng
Thẳm thẳm ân tình quyện gió đông

Chất chứa hồn ai lệ vắn dài
Lời ru man mác tựa liêu trai
Tình xưa chốn cũ còn in dấu
Khắc khoải tơ lòng chẳng nhạt phai
Từ đó người đi chẳng chịu về
Cho sầu giăng mắc nỗi lê thê
Trời buông sắc tím choàng lên áo
Vạn kiếp tim này ngủ bến mê!

Kẻ thứ 3


 
Nén nỗi buồn anh ước mình thật say 
Để một lần được quên đi thực tại 
Dẫu lát nữa đây khi tỉnh lại 
Nỗi buồn sẽ gấp vạn lần hơn. 

Ảnh động về tình yêu làm hình nền điện thoại - http://namkna.blogspot.com/

Có bao giờ em hiểu nỗi cô đơn 
Những giày vò băn khoăn mà anh phải chịu 
Một nửa trong anh cố tình bám víu 
Chút tình cảm hững hờ nơi em 



Một nửa trong anh tự nói với mình rằng 
Em không là của anh, em là của người khác 
Sao anh lại trượt đi trên dốc cao lầm lạc 
Mà không đành lòng quên 



Vì yêu em nên anh cũng biết ghen 
Khi thấy en tay trong tay cùng người khác 
Nói yêu anh sao em nhẫn tâm đến vậy 
Để trước mọi người anh hoá kẻ thứ ba!!!  
Ảnh động về tình yêu làm hình nền điện thoại - http://namkna.blogspot.com/

Có khi là cần yêu một ai đó!


Có khi là cần yêu một ai đó 
Để quãng đường về mỗi tối bớt dài 
Và ngày cuối thu sẽ không còn lạnh 
Khi có một người tựa khẽ bờ vai. 



Có khi là cần yêu một ai đó 
Để chúc mình cho những giấc ngủ ngon 
Người có biết đâu rằng ta chả ngủ 
Ngẩn ngơ ngồi nhớ vệt môi son… 



Có khi là cần yêu một ai đó 
Để mỗi cuối tuần thôi nỗi cô đơn 
Sẽ lại yêu thương, hờn ghen, mong nhớ 
Và âu lo làm sao mỗi lúc giận hờn. 



Có khi là cần yêu một ai đó 
Để nhắc rằng tình cũ đã xa rồi 
Nên mở cửa trái tim thêm lần nữa 
Cho những tình yêu mới sinh sôi. 

Có khi là cần yêu một ai đó 
Vì một ngày nhơ nhớ nụ cười 
Và vì một bài thơ viết vội 
Đề tặng một người: này, cô gái ơi… 

Hình ảnh đã đăng

Chờ đợi


Một mình tôi lặng lẽ đếm bước chân
Sao bỗng dưng thấy khoảng cách xa dần
Tai ngẩn ngơ gió thì thầm khẽ nói
Hỏi đôi chân như đang muốn đợi chờ.
 hoa
Hoa sữa bay bay từng cánh lơ thơ
Quyện mùi khói bếp nhà ai nấu dở
Đã xế chiều một màu trời ửng đỏ
Tôi vẫn chờ cái nắng gắt đầu trưa.

Một mình tôi lặng lẽ đếm thời gian
Sao thấy một giây dài gấp trăm ngàn
Chỉ chớp mắt nỗi buồn về tất cả
Tim vẫn mong một hạnh phúc chứa chan.
 
Nghe hơi thở cũng gấp dần vội vã
Buồn bực nhiều theo ngày tháng trôi qua
Để rồi một ngày tôi chợt nhận ra
Sự chờ đợi đã lùi xa mãi mãi.

Ta sẽ sống những tháng ngày tự tại
Đón cuộc đời từ ánh sáng ban mai.

Hoa nở giữa rừng hoang


 
Ai có nghe cõi trần gian đau khổ
Ai có nghe người nhân thế mỉm cười
Trên rừng hoang có những đóa hoa tươi
Mọc xen kẽ giữa cỏ cây hoang dại

Đời đau khổ bởi phù du thành bại
Đời còn vui bởi dạo bước nhân gian
Đem tin yêu đắp vá những bẽ bàng
Mang hy vọng gắn hàn trên đổ nát
 phapbao.org
Trong tiếng khổ vẫn còn nghe tiếng hát
Trong niềm đau vẫn vang vọng lời ca
Để nhân sinh sống nổi cảnh ta bà
Cho con người vượt nhiều phen gió bụi

Thác róc rách trên đèo heo hóc núi
Nước khơi nguồn chìm nổi giữa lòng khe
Áo gấm kia lại còn bọc vải the
Còn gai bố lại chai sần rách vá
 phapbao.org
Đường khổ ải hãy trèo lên dốc đá
Nhặt tiêu điều cho hết những tàn khô
Khơi rộng thêm cho thư thả ao hồ
Để giao tiếp với suối nguồn sông biển

Đất bao la cản ngăn chi giới tuyến
Trời bao la chia cắt chi tầng không
Hãy nhìn kia cái giá buốt mùa đông
Vẫn còn ấm lửa hồng trong nắng hạ.

NỤ CƯỜI CHO CẢ MỘT ĐỜI



Mẹ tôi đã tặng một món quà khi tôi còn trẻ. Đó không phải là một thứ gì có thể cầm nắm được, nhưng nó đã khắc sâu trong ký ức của tôi.

Ngày đó tôi mới lên sáu. Đó là một sáng thứ bày nóng ngột ngạt năm 1946,mẹ tôi cho anh trai Billy và tôi hay rằng chúng tôi sắp được đi đến bãi biển ở đảo Coney một ngày. Những bức tường của căn hộ chúng tôi ở Nữu Ước này hút nhiệt giống những lò nung gạch, nên tôi vô cùng phấn khởi với tin mừng đó.
Đó là một chuyến đi dài một tiếng đồng hồ trên tàu điện ngầm đến bãi cát trắng mịn như nhung. Bãi biển thật đông người _ hơn một trăm ngàn người khăn gói tụ tập cùng nhau trên bãi cát.
Chúng tôi tiến gần mép nước và trải tấm bạt mang theo. “Không hoàn hảo lắm, nhưng cũng được”, mẹ nói. Chúng tôi cởi bỏ áo ngoài chỉ còn lại áo tắm. anh tôi nhào xuống nước. Một người bán kem đi qua với một chiếc thùng thật to trên vai: “Kem đây”, người bán kem rao.
Kem, tôi nghĩ, ngay tại đây trên bãi biển! Nhưng giá bao nhiêu nhỉ? Với mẹ, tốt hơn hết là phải biết giá cả trước khi hỏi xin.

Người bán kem đã đi được nửa đường từ dưới bãi lên trên lối đi. Tôi chạy theo sau, len lỏi chạy vòng và chen qua đám đông, hất cả cát. Cuối cùng tôi đã đuổi kịp người bán kem và kéo ống tay áo của ông. “Bao nhiêu một chiếc hả ông”. “Kem đặc biệt cho cháu là mười xu”. “Mười xu! Trên phố chỉ có 5 xu thôi”. “Nhưng đây đâu phải là trên phố, đây là bãi biển mà cháu”
Mẹ chẳng bao giờ tiêu 10 xu cho một que kem. Thất vọng, tôi cúi đầu và bước đi về chỗ tấm bạt của mình. Từng người và từng tấm bạt trên bãi cát đều khác nhau, tuy nhiên mọi người và mọi thứ dường như giống nhau. Có hàng ngàn người đi bộ, chạy , đứng, ngồi, ném những quả bóng_ Tôi cố nhìn xuyên qua những khoảng trống giữa họ nhưng tôi không thể nhìn thấy anh tôi và mẹ.
“Nếu con bị lạc,” mẹ đã bảo tôi “hãy đi đến chỗ lần cuối cùng chúng ta ngồi với nhau và đợi ở đó”
Chỗ cuối cùng đó là tấm bạt của chúng tôi. Nhưng nó ở đâu? Có ai thấy không? Tôi có thể hỏi người lạ không khi mẹ bảo không bao giờ được làm như thế? Tôi hãi hùng khi nghĩ đến một tình huống thật tồi tệ: Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không bao giờ gặp lại mẹ lần nữa? Tôi bắt đầu run rẩy.

Tôi nhìn thấy chiếc cầu thang gỗ phía bên trái, có lẽ chúng tôi đã theo lối đó đi xuống bãi biển. Thế nhưng rồi tôi lại thấy vô khối các cầu thang nằm theo mọi hướng.
Tôi chạy từ tấm bạt này đến tấm bạt khác nước mắt chảy ròng ròng trên má. Đôi chân tôi cháy bỏng vì cát nóng.
Bỗng nhiên tôi thấy mình đang ở trên những bậc thang, tôi quyết định dừng lại. Nhưng những bậc thang cũng nóng như cát vì vậy tôi chạy xuống bóng mát ở bên dưới lối đi bằng gỗ.
Khi tôi đứng ngây như phỗng ở đó, tôi nhớ lại tất cả mọi điều tôi đã từng làm với mẹ, những lần đi lễ nhà thờ, tản bộ trong công viên hoặc lắng nghe radio. Ý nghĩ không bao giờ nhìn thấy mẹ lần nữa đã làm nhói tim tôi. Khi khóc, tôi nghĩ: Mẹ ơi, con hứa sẽ ngoan nếu như mẹ trở về với con.
Thế rồi, tôi thấy mẹ. Mẹ đang nắm tay Billi, mặt cau có và mắt bừng bừng. “Mẹ!”tôi hét vang.
Mẹ dừng lại, vẻ nghiêm nghị, ánh mắt nghiêm khắc bắt đầu dịu đi. Mẹ đã nhìn thấy tôi khi tôi chạy trong nắng nóng, và tôi nhìn thấynụ cười nở dần trên khuôn mặt mẹ mà tôi không bao giờ quên được _ một nụ cười thuần hậu của sự độ lượng bao dung và mừng rỡ. Tôi ôm chầm lấy mẹ. Nụ cười dường như muốn nói. “Cuối cùng mẹ đã tìm thấy con” . Mẹ như ngập trong hạnh phúc khi dang vòng tay đón lấy tôi đang chạy đến mẹ. Thật xúc động biết bao_ thậm chí ngay lúc này, khi nhớ lại nụ cười của mẹ, dù đã quá nhiều năm trôi qua sau đó.
Thế nhưng, từ đó về sau, càng lúc càng hiếm lý do để mẹ cười bởi vì cuộc sống của mẹ không còn tươi sáng khi chúng tôi lớn hơn. Và tôi là một trong những gánh nặng chính mà mẹ phải mang.
Gia đình tôi phải chịu một cú đòn chí mạng. Cha tôi, một tài xế xe tải, từng là một người đàn ông khỏe mạnh, cho đến một ngày, không thể hiểu nổi, cuộc đời cha tôi đã thay đổi. Mẹ trở về nhà và nhìn thấy cha đang ngồi trên ghế, cứng đơ như thể được đúc trong thạch cao. Cha không thể nói hay cử động được. Cha tôi bị mắc chứng bệnh rối loạn tâm lý nặng, và cha đã được đưa vào viện tâm thần, nơi cha đã sống những ngày còn lại của cuộc đời.

Mẹ tôi gây dựng cho tôi và Billy bằng mọi cách tốt nhất mà bà có thể làm, tìm những công việc lặt vặt để kiếm thêm tiền. Vậy mà không có ngày nào tôi không cầu nguyện cho bố tôi hết bệnh trở về. Không có một người cha để nói cho tôi biết tôi là ai, chỉ bảo tôi phải hành động như thế nào và đang kỳ vọng điều gì nơi tôi. Tôi cảm thấy bơ vơ, giống như ngày bị lạc trên bãi biển. Tuy nhiên, lần này, tôi đã lạc lõng nhiều năm trời.
Tôi tìm kiếm hình dáng một người cha và dễ dàng lạc vào trong đám du côn ở khu đông Nữu Ước. Người ta sợ chúng. Chúng có thể đánh nhau vì một lời vô tình hay một cái liếc mắt bóng gió. Chúng ăn cắp nhứng gì chúng muốn. Tôi muốn giống chúng, thế là tôi được chúng thích và chấp nhận.
Một ngày nọ, tôi tót lên một chiếc xe ăn cắp cùng với một gã tên Jimmy, ngày khác tôi đánh lộn với thằng Vinny vì nó không thích tôi “đá lông nheo” với con bồ của nó. Tiếp theo đó, tôi đã hút một điếu cần sa dài chuếnh choáng với một thằng tên Frankie.
Trong khi đó, ở trường, tôi luôn làm giáo viên bực tức. Tôi nói chuyện huyên thuyên. Tôi vẽ lung tung trong lớp. Khi tôi 14 tuổi, một cô giáo đến nhà gặp mẹ tôi: “Em nó không đi học hơn 2 tháng nay rồi”
Mẹ nhìn tôi, nhận ra rằng tôi đã nói dối mẹ mỗi buổi sáng suốt ngần ấy thời gian. Tôi thấy một giọt lệ lớn dần nơi khóe mắt mẹ, nhưng tôi biết mẹ sẽ không khóc. Không thể khóc ở đó, trước mặt một người lạ.
Một ngày không lâu sau đó, tôi đứng trước thềm cửa với mẹ, thấy 2 viên cảnh sát chạy vào khu nhà bên cạnh và dẫn ra một thằng bé tên Pinhead. Nó chỉ mới 16 tuổi nhưng đã tham gia vào vụ cướp. Mẹ nó bước lầm lũi theo sau.
Mẹ gần như rơi lệ khi nhìn người phụ nữ vô phúc ấy. Rồi mẹ thở dài, ngước lên trời và nói như nói với chính mình: “Thượng đế đã quá khắt khe với các bà mẹ, khi ban phát và mang đi những đứa trẻ”.
Trong khi tôi là nguyên nhân những đau khổ của mẹ thế mà mẹ chẳng nhận được ở tôi một lời nào xin lỗi. Tôi cũng không chịu rời bỏ con đường của mình. Cuối cùng vì trốn học thường xuyên nên tôi đã nghỉ học ở tuổi 15.
Chẳng bao lâu tôi đã góp cho gia đình số tiền ít ỏi nhận được từ công việc phân phối hoa cho một nhà trồng hoa và tân trang đồ đạc cho một người bán đồ cũ.
Vậy mà, nhiều đêm tôi đã không trở về nhà. Tôi thường xuyên bê trễ công việc. Vài lần tôi say rượu và phá phách nhà cửa. Một người hàng xóm nói với mẹ là tôi dùng hê-rô-in. Nhiều lần, những hành động của tôi làm cho mẹ lo lắng và khổ sở. Vậy mà mẹ luôn ở bên cạnh tôi. “Con hiểu mọi việc hơn mẹ, con có thể làm được tốt hơn”. Mẹ nói.
Thế rồi một ngày khi tôi 16 tuổi, tôi đánh lộn và bị bắt. Mẹ đã van nài một người hàng xóm là luật sư can thiệp mà không tốn tiền. Luật sư nói với thẩm phán rằng tôi muốn đăng lính và viên thẩm phán cho qua mọi việc.
Đó là một dịp may cho tôi, vì tôi đã xa rời được môi trường đầy cạm bẫy và bước vào một thế giới của kỷ luật và trách nhiệm hẳn hòi. Suốt ba năm trong quân ngũ, tôi đã có thời gian kiểm điểm lại đời mình, những ý nghĩ của tôi luôn hướng về mẹ.
Cuối cùng, bình minh cũng soi sáng đời tôi, sau khi tôi đã gây ra cho mẹ biết bao nhiêu lần nhói tim_ và quá ít ỏi lần tôi cảm thông với hoàn cảnh thống khổ và sự chịu đựng của mẹ. Những thử thách tàn nhẫn mà mẹ đã đương đầu lại tái hiện trong tôi.
Khi cha tôi rời nhà, hơn cả tôi, mẹ đã phải chịu nỗi cô đơn cùng cực. Không có một vật dụng, tài sản nào trong nhà mà không ghi dấu của cuộc hôn nhân đầy hứa hẹn, chứa đựng những hồi ức của thời son trẻ. Và khi phải lao động cật lực, mẹ vẫn ngẩng cao đầu và truyền đạt cho tôi một nhân sinh quan _ một trăm tia sáng nhỏ đã dẫn lối đi xuyên suốt con đường đời. Mỗi tuần mẹ mang một đống sách từ thư viện về và đọc cho chúng tôi nghe. Mẹ dạy cho chúng tôi những bài học bà đã học được khi trưởng thành trong Thế chiến thứ nhất. Những bài học của mẹ chỉ là những câu nói đơn giản nhưng đầy sâu sắc. “Hãy trung thực, và hãy mặc chiếc áo sạch”, mẹ thường nói thế bất cứ khi nào có sự bất đồng nảy sinh. “Sự trung thực sẽ được ghi vào trong cuốn sổ cuối cùng và giá trị nhất trước cửa thiên đàng đấy”
“Và nhớ là” mẹ thêm vào, “họ sẽ luôn luôn nghĩ tốt hơn về con khi con mặc chiếc áo sạch sẽ.”
Mẹ không mong muốn gì hơn là tôi và anh tôi trở thành những người đàn ông đàng hoàng và trách nhiệm. Nhưng tôi đã nổi loạn và coi thường những ước mơ của mẹ. Cuối cùng, gần như quá muộn, tôi đã biết xấu hổ.
Nhiều năm trôi qua, tôi lại trở về căn hộ ở Nữu Ước. Tôi biết mình sẽ không sa ngã với những người xấu, dù vậy tôi cũng không dám chắc mình sẽ tiến đến đâu. Mẹ rất lo lắng cho tôi.
Một ngày nọ khi thấy bảnthông báo tuyển người của Sở Cứu Hỏa. thành phố Nữu Ước, tôi đã nộp đơn. Nơi tôi ở, việc trở thành một viên chức cảnh sát hay là lính cứu hỏa được ghi dấu như một thành tựu rực rỡ và đầy ý nghĩa của xã hội. Đối với tôi, đó là một cơ hội thực sự bắt đầu trong đời. Tôi tự hỏi không biết mình có đạt được hay không nhưng tôi biết rằng đây là lúc phải cố gắng.
“Chúc con may mắn”, mẹ nói, đó là điều mẹ thường nói bất cứ khi nào tôi ra ngoài. Nhưng lần này mẹ thêm vào “Hãy tập trung chú ý, con nhé”
Tôi đã chú ý. Không lâu sau đó tôi được thấy mình trong hội trường của một toà nhà, là một trong nhóm gồm 200 người, chúng tôi giơ tay cao tuyên thệ. Mẹ đang ngồi dưới những dãy ghế phía sau, thỉnh thoảng tôi lại quay ra sau để nháy mắt với mẹ. Mỗi người chúng tôi được bước lên phía trước và nhận phù hiệu.
Khi về chỗ, tôi giơ phù hiệu của mình cho mẹ thấy. Thật là kỳ diệu, nụ cười hạnh phúc mà tôi đã không bao giờ thấy lại từ cái ngày trên bờ biển, giờ đây lại xuất hiện. Nụ cười rạng rỡ đã bao trùm lấy mẹ, xóa tan đi nỗi buồn đau, và lần này nó nói rằng “Cuối cùng, con đã tìm thấy được chính mình”. Vào cái giây phút ấy trông mẹ như thể chưa hề biết đến thất vọng trong đời.
Từ đó về sau còn có thật nhiều ngày hạnh phúc cho mẹ, đó là ngày anh tôi tốt nghiệp đại học, tôi nhận bằng tốt nghiệp, sự ra đời của những đứa cháu. Nhưng tôi vẫn không bao giờ thấy được nụ cười đó nữa, tôi nghĩ rằng mình biết lý do tại sao.
Khi mẹ ngồi ở hàng ghế khán giả vào ngày tôi được bổ nhiệm vào đội cứu hỏa, mẹ biết rằng, cuối cùng tôi đã bước hẳn vào đời, với những bước đi vững chắc. Đó là một nụ cười dành cho cả cuộc đời, nụ cười đó đã nói: “Sứ mệnh của mẹ cuối cùng đã hoàn thành”

Mây vô thường


Thả hồn vào giữa bâng khuâng 
Cho ta cảm nhận lâng lâng 
phiêu bồng 
Ta là giọt nước hư không 
Đang tìm về biển yêu thương 
nhân loài 
Một mai trong cõi đời này 
Cùng về tro bụi tàn phai một 
thời 
Nên ta cảm thấy bồi hồi 
Bến bờ giải thoát nhiều vời 
cách ngăn 
Để ta trải rộng tâm an 
Từ bi đối đãi sân tham với đời 
Quả lành dẫu gặt vể người 
Nhưng không vì thế nghỉ ngơi 
luyện rèn 
Dầu chêm thì mới tỏ đèn 
Gió lên mới biết lửa bền đến 
đâu 
Thoáng nghe có tiếng gọi mau 
Một luồng ánh sáng muôn màu 
lung linh 
Phải chăng Đức Phật hiển linh 
Đưa ta về chốn thần tiên nghìn 
trùng 



Dần dần rõ thật chân dung 
A Di Đà Phật tương phùng là ai 
-Rằng ta Vân Thám cõi ngoài 
Dẫn con đến Đức Như Lai 
Vương Thành- 
Thần thông bay vút song hành 
Hiểu liền đại đức đại danh đây 
rồi 
Dương gian gặp lúc cơ thời 
Phật quang gia hộ lên vời cõi 
trên 
Giờ đây một bước tiến lên 
Vợ con dưới có Thần Tiên dẫn 
đường 


Bận tâm chi nữa tỏ tường 
Quyết lòng theo gót về phương 
Phật ngàn 
Bộn bề toàn ánh hào quang 
Cỏ cây muôn dạng ngọc vàng 
muôn nơi 
Quyết rằng không để tham khơi 
Nhất tâm thanh tịnh đặt nơi vô 
thường 
Dẫn vào ngay ở linh đường 
Hai bên Bồ Tát vầng dương lan 
tràn 
Đức Vương Thành tọa sen vàng 
Mọi bề thanh tịnh nghiêm 
trang tuyệt vời 
Một đoàn dị ngợm đến nơi 
Bắt đầu thuyết giảng tiếng vời 
âm vang 
-Rằng đây lũ quỷ Sa Loang 
Giết người hút máu kinh hoàng 
nhân gian 
Bắt về lẻo mép dung khoan 
Thả ra quen thói lầm than hại 
người 
Tà cao thật khó chuyển dời 
Nay ta quyết diệt, khổ mười 
hành thân 
Dưới kia người mới chuyển luân 
Có đây chút ít phép thần trao 
ngay 
Bay theo gió, lướt trên mây 
Thần thông biến hóa đủ đầy 
trăm môn- 
Toàn thân bỗng chuyển nhẹ 
không 
Phép màu hóa thử vài con chim 
trời 



Tha tâm soi xuống sục sôi 
Lũ kia dị ngợm đạo trời khó tha 
Lạ chưa mắt chúng lệ sa 
Bẩm lên Đức Phật khó mà ra 
tay 
-Lũ này lường gạt giả ngây 
Tội này càng nặng trị ngay 
chẳng chừa- 
Vung lên, chúng khấn nhỏ to 
Đúng danh hiệu Phật truy hô 
đây này 
-Bọn này mồm mép rõ hay 
Hãy nhanh tung sức dứt tay 
một lần- 
Xin đem nhốt chúng xử phân 
Gia hình một phép hiểu dần 
đúng sai 
-Lệnh ta ban xuống xử ngay 
Nếu còn chằng chống thôi ngay 
phép thần- 
Nhưng chưa được, hãy xử phân 
-Nhìn đây ta diệt theo chân mà 
làm- 
Vung tay đỡ lấy phép tàn 
-Nhà ngươi làm phản hú ngàn 
đại quân- 
Bàng hoàng thật giả lẫn quanh 
Phép thần giải cứu, ba quân 
đen sì 
Vương Thành lộ tướng ra uy 
Quỷ quân dàn trận đuổi truy 
tới cùng 
Ba trăm kế, dụng kế chuồn 
Đạn bay vun vút hoảng hồn hét 
oang 
-Anh ơi Dậy! Dậy! Gọi vang 
Mồ hôi nhễ nhại vội vàng lau 
lau 
Mớ gì mà mớ canh thâu 
Một hồi tỉnh táo trước sau nhẹ 
nhàng- 
Ngẫm đường còn lắm gian nan 
Sống thời ác Quỷ rõ ràng ngáng 
chân 



Quỷ ngoài hay Quỷ trong thân 
Quỷ đâu cũng Quỷ nhất tâm 
tận trừ 
Thân này như bọt phù du 
Thanh thanh an lạc ngao du 
một đời 
Thế gian khóc, phải ta cười 
Một lòng hướng Phật sáng soi 
dặm trường 
Tĩnh tu tinh tấn tỏ tường 
Tự tin tiên tiến tích từng từ 
tâm 
Tiền tìm tới tật, tối tăm 
Tầm tầm tự tại tất tăng tiềm 
tài.
Chia sẻ:

Nơi tôi thuộc về

      Nhiều lúc, tôi tự hỏi mình rằng tôi sống trên đời với mục đích gì, rằng tôi sống để làm gì, và rằng ước mơ của tôi là như thế nào? Nhưng lần nào cũng vậy, câu trả lời luôn là một tiếng thở dài não nề. Tôi đã quen rồi.
     Tôi đã quen rồi một cuộc sống không có ước mơ, không có hoài bão. Tôi đã sống với tấm bản đồ của người khác, cố tìm kiếm lối đi được vạch sẵn. Tôi là ai trong cuộc sống vồn vã này.
    Tôi đã quen rồi một con người giả tạo, một lối sống giả nai, đáng kinh tởm. Nhưng may cho tôi là không ai biết được tôi là con người như thế nào. Tôi cố thoát ra khỏi lớp vỏ bọc bên ngoài một cách đầy miễn cưỡng.
    Tôi đã quen với sự chậm chạp lề mề của mình. Luôn than thở rằng phải chăng thời gian trôi nhanh quá, khiến cho con người ta cảm thấy quay cuồng, không kịp phản ứng, tôi đâu biết rằng chỉ vì cuộc sống của tôi trôi qua quá phẳng lặng, êm đềm, giống như mặt hồ không chút gợn sóng. 
   Và tôi không muốn để cuộc đời của mình quá nhạt nhẽo đến mức vô vị như vậy. Tôi muốn đến một nơi không ai biết mình để sống thực với lòng. Nơi tôi trải rộng lòng minh...

Ngày lạnh


Ngày hôm qua bầu trời hãy còn trong và xanh lắm. Cớ sao hôm nay nó lại phủ một lớp bụi đen như thế? Những áng mây màu xám tro trôi dạt trên  nền trời không còn sức sống. Hay là vì đôi mắt ai đó từ lúc nào đã vẩn đục một màu tro tàn tạ. Ánh nắng ẩn sau những đám mây dày đặc, len mình qua từng lớp áo mây, cố gắng kiếm cho riêng mình một chốn dừng chân. Như là ai đó vẫn đang cố gượng ép mình trở về cái dáng vẻ thanh bình hôm qua, mà sao càng gắng gượng lại càng phô ra những nỗi buồn không đáy.

Hôm nay, ngày lạnh, nó không muốn đến lớp cũng không muốn nghe một cuộc điện thoại nào nữa cả. Vì nó sợ ánh mắt cảm thông mà như dò hỏi của bạn, sợ những lời hỏi thăm của cô giáo. Nó sợ tất cả. Nó trốn tránh tất cả, cố gắng phủ nhận một sự thật không thể thay đổi. Đối mặt với mọi thứ là điều bây giờ nó không thể làm được nhưng cũng lại là điều nó khao khát nhất.


Có ai đó đã nói với nó rằng hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Nó hiểu điều đó lắm chứ, nó hiểu mà không cách nào chấp nhận được. Có lẽ nó đã quá tự tin vào khả năng của mình, đã quá coi nhẹ những người khác, để rồi khi việc đã xảy ra rồi, nó mới nhìn lại bản thân và chợt nhận ra tất cả. Nó biết thế giới của nó chìm sâu trong bóng đêm, màn đêm mà nó tự tạo ra cho mình. Cho đến khi một tia sáng cuối đường hầm le lói, nó hạnh phúc và mừng vui mà không biết khó khăn và gian khổ thế nào để đến được nơi đó.

Một ngày lạnh, nó tự nhốt mình trong phòng, quên đi mọi thứ xung quanh, nhấn chìm mình trong vô vọng. “Mọi thứ sẽ ổn thôi, rồi sẽ lại bình yên”. Nó tự động viên mình như thế bởi nó biết cho dù mọi người có an ủi và đồng cảm với nó thế nào thì với nó cũng là chưa đủ, họ còn con đường của họ. Con đường của nó trước giờ luôn cô độc, lẻ loi, chỉ mình nó bước đi đeo đuổi ước mơ của chính mình.


Bạn bè trong lớp nói với nó rằng nó tốt bụng và gương mẫu, mặc sức vẽ ra trong tâm thức của họ hình ảnh về một đứa “hoàn hảo”. Và rồi khi nhìn thấy một điều gì cho là sai, họ lại ngay tức khắc trở mặt: “Cậu khác tớ nghĩ quá, cậu mà cũng thế này à?” Đứa bạn thân thì bảo ẩn sau cái vẻ trầm tính, hiền lành ấy là một đứa nổi loạn và rất nghịch ngợm. Thầy cô cho rằng nó là đứa học sinh chăm chỉ, nghe lời. Còn nó, nó nghĩ sao về nó? Chính nó còn không biết nữa, có lẽ có là một đứa khó nắm bắt.

Nó chỉ muốn dập tắt những suy nghĩ của mọi người về nó, nhưng lại không muốn trong ấn tượng của người khác, nó chỉ như một chiếc bóng mờ nhạt. Ngay lúc này đây, nó đang muốn kiếm tìm một nó của ngày xưa đầy niềm tin vào bản thân và không chút ưu tư, vô lo, vô nghĩ. Nó quờ quạng trong không gian tìm nới bám víu, từng chút một đứng dậy trên chính đôi chân mình. Từng bước đi dè chừng, lạc lõng, nó sẽ ổn thôi, mọi thứ sẽ qua thôi, và cuộc sống của nó sẽ trở lại nhạt nhòa như nó vốn thế.


Ngày lạnh, nó tìm cho mình một chút hơi ấm từ chiếc chăn mẹ mới giặt. Ngày hôm nay, thật lạnh...


Nỗi đau


lộc cộc lộc cộc...Nó nghe tiếng bước chân ai đi ngang trước sân nhà, không! đó không phải tiếng bước chân mà nó lại là tiếng bước chân, nói chính xác hơn đó là tiếng của một bàn chân và một gậy tre, đó là những bước đi khập khiển của anh Trạng, người may mắn sống xót sau vụ tại nạn xe, nhưng đôi chân của anh thì mãi mất một chiếc, từng bước chân lê nặng nề giống như tâm trạng anh bây giờ vậy, bối rối và nặng trĩu đau thương và tang khóc. Trong giây phút kinh hoàng anh đã mất đi hai người thân yêu quí là người vợ và đứa con gái nhỏ xinh của mình, trong tai nạn ấy chỉ anh và con trai của mình may mắn thoát khỏi lưỡi dao tử thần, nhưng anh đã bị khuyết tật, còn đứa con tri bé bỏng tuy thoát chết nhưng bé bị tổn thương rất nặng, tay bé bị gãy và khi nối lại nó không thẳng như trước được nữa, những vết chỉ dài từ lồng ngực kéo xuống lưng quần vòng tí qua mép lưng, bộ phận sinh dục bị tổn thương rất nặng. gương mặt đầy những vết seo dài và hằn sâu. Dù chuyện đã qua lâu nhưng dường như anh Trạng chưa thể quên được, cầm xấp vé số anh lê từng bước chân khó nhọc, giữa trưa hè hay đêm mưa bão tố nhưng anh vẫn gắng bước đi, cắn rắn mà chịu, đôi lần anh than thở một cách trần tình "tôi không bán lấy gì nuôi con tôi, nó đã quá bất hạnh chú à, tôi thì không sao, không vì nó thì tôi cũng chết theo em ấy và đứa con gái bé nhỏ rồi" anh buông cây gậy trong tay và người đổ sụp xuống nước mắt tự tuôn trào cứ như chưa bao giờ nó dứt cả. Mỗi lần nhìn thấy anh ấy với nét mặt u buồn không ai có thể cầm nước mắt, ánh mắt anh ấy không còn vui như năm nào, một nét buồn không bao giờ phai có lẽ là với anh, mỗi lần đúc cơm cho con trai, anh đều quay mặt đi như nuốt nước mắt, trước nỗi đau không bao giờ lành, nhớ lại năm ấy, anh bảo với con mẹ và em đi xa, nó không chịu giãy giụa và khóc, nó đòi gặp mẹ, gặp em, anh ôm nó vào lòng cho nó xem hình mẹ và em nhưng tim anh thắt lại, nỗi đau như quá lớn cắt sâu vào tâm trí của anh, một con người dù mạnh mẽ kiên cường đến đâu họ cũng không thể nào chấp nhận nhìn vợ và con mình nằm chết sống soải bên cạnh mình, người đã chết thì xong một số phận, nhưng người còn sống phải đang vật vờ đấu tranh với nỗi đau để tồn tại, có thấu hiểu thì ta mới biết những nỗi đau mà ta đang hứng chịu chẳng là gì trong vũ trụ này cả, là vô nghĩa với chiếc cối xay của dòng đời, mọi thứ sẽ bị nghiền nát một cách không thương tiếc, ta hãy chấp nhận và học cách vượt qua đứng lên, học cách mà sinh tồn không vì ta thì cũng vì người thân của chính ta các bạn à.
 

Nỗi đau


lộc cộc lộc cộc...Nó nghe tiếng bước chân ai đi ngang trước sân nhà, không! đó không phải tiếng bước chân mà nó lại là tiếng bước chân, nói chính xác hơn đó là tiếng của một bàn chân và một gậy tre, đó là những bước đi khập khiển của anh Trạng, người may mắn sống xót sau vụ tại nạn xe, nhưng đôi chân của anh thì mãi mất một chiếc, từng bước chân lê nặng nề giống như tâm trạng anh bây giờ vậy, bối rối và nặng trĩu đau thương và tang khóc. Trong giây phút kinh hoàng anh đã mất đi hai người thân yêu quí là người vợ và đứa con gái nhỏ xinh của mình, trong tai nạn ấy chỉ anh và con trai của mình may mắn thoát khỏi lưỡi dao tử thần, nhưng anh đã bị khuyết tật, còn đứa con tri bé bỏng tuy thoát chết nhưng bé bị tổn thương rất nặng, tay bé bị gãy và khi nối lại nó không thẳng như trước được nữa, những vết chỉ dài từ lồng ngực kéo xuống lưng quần vòng tí qua mép lưng, bộ phận sinh dục bị tổn thương rất nặng. gương mặt đầy những vết seo dài và hằn sâu. Dù chuyện đã qua lâu nhưng dường như anh Trạng chưa thể quên được, cầm xấp vé số anh lê từng bước chân khó nhọc, giữa trưa hè hay đêm mưa bão tố nhưng anh vẫn gắng bước đi, cắn rắn mà chịu, đôi lần anh than thở một cách trần tình "tôi không bán lấy gì nuôi con tôi, nó đã quá bất hạnh chú à, tôi thì không sao, không vì nó thì tôi cũng chết theo em ấy và đứa con gái bé nhỏ rồi" anh buông cây gậy trong tay và người đổ sụp xuống nước mắt tự tuôn trào cứ như chưa bao giờ nó dứt cả. Mỗi lần nhìn thấy anh ấy với nét mặt u buồn không ai có thể cầm nước mắt, ánh mắt anh ấy không còn vui như năm nào, một nét buồn không bao giờ phai có lẽ là với anh, mỗi lần đúc cơm cho con trai, anh đều quay mặt đi như nuốt nước mắt, trước nỗi đau không bao giờ lành, nhớ lại năm ấy, anh bảo với con mẹ và em đi xa, nó không chịu giãy giụa và khóc, nó đòi gặp mẹ, gặp em, anh ôm nó vào lòng cho nó xem hình mẹ và em nhưng tim anh thắt lại, nỗi đau như quá lớn cắt sâu vào tâm trí của anh, một con người dù mạnh mẽ kiên cường đến đâu họ cũng không thể nào chấp nhận nhìn vợ và con mình nằm chết sống soải bên cạnh mình, người đã chết thì xong một số phận, nhưng người còn sống phải đang vật vờ đấu tranh với nỗi đau để tồn tại, có thấu hiểu thì ta mới biết những nỗi đau mà ta đang hứng chịu chẳng là gì trong vũ trụ này cả, là vô nghĩa với chiếc cối xay của dòng đời, mọi thứ sẽ bị nghiền nát một cách không thương tiếc, ta hãy chấp nhận và học cách vượt qua đứng lên, học cách mà sinh tồn không vì ta thì cũng vì người thân của chính ta các bạn à.
 

Nhặt lại kí ức


 
 
      Một buổi chiều buồn, rảo bước trên con đường ngày thơ ấu, nắng chiều vẫn vàng óng ánh trên con đường quanh co, in bóng mình trên từng giọt sương long lanh đậu trên ngọn cỏ gió đùa vởn vơ, đang rảo bước lòng ngập tràn suy nghĩ...một cái vỗ vai thật mạnh như đánh tan mọi suy nghĩ vẩn vơ...
Sơn! mai 20/11 mầy có về trường không? có mấy đứa bạn cũ nữa.
Chưa biết nữa! chắc có thể nhưng cũng không biết chừng việc bận quá, có gì mai tao nhắn tin cho nghen cu...
       Ngày mai 20/11, ngày nhà giáo Việt Nam, còn đang suy nghĩ thì trước mặt nó đang là ngôi trường cũ năm xưa, không phải ngôi trường cấp 3 nó vừa học vài năm trước mà đó là ngôi trường cách đây hơn 15 năm...nơi nó bắt đầu được cầm bút, được học chữ ghép vần đầu tiên...không nghĩ ngợi, như có một động lực nó đi thẳng vào...cánh cửa kêu két...âm thanh không hề dễ chịu nhưng nó lại tạo thêm sự vắng vẻ cho cảnh tĩnh yên bên trong.
15 năm rồi, nó ngồi xuống băng ghế đá, đúng rồi là mái trường này 15 năm nó chưa hề về lại, cảnh vật đã đổi rồi...
     Không còn như xưa nữa, chỉ mỗi cái xích đu phía trước vẫn còn, đặt y chỗ cũ nhưng nó không chắc là cái xích đu của 15 năm trước vì chiếc xích đu được sơn mới với màu xanh đẹp bóng, cái xích đu mà 15 năm trước nó đã nghịch và té u đầu, khóc hù hụ mếu máo, mặt mày tái mét khiến ai nấy trong trường đều lo lắng...Cảnh vật đã đổi thay nhưng bố cục vẫn thế, vẫn như 15 năm trước, vị trí xích đu vẫn ở đó, có thêm vài cây hoa sứ cao có lẽ đó là những cây con lúc xưa giờ nó đã lớn, bên phải mép trường nhìn từ ngoài vào vẫn là những ngôi mộ cũ kĩ của dân địa phương, phòng học nhiều hơn và khang trang hơn, nhưng nó vẫn nhận ra cái phòng sát mép vách tường mà bên hông là ngôi mộ, chính cái phòng đó, đúng rồi, đó là phòng học mà 15 năm trước nó đã ngồi nắn nót những nét nghuệch ngoạc, ngày ấy cô Phượng, cô tập từng chữ một, những lúc viết sai cô khẽ tay thật nhẹ, những giờ sinh hoạt hát hò vui vẻ, đầy rẫy những bài hát tự chế..."hai con thằn lằn con đùa nhau cắn nhau gãy giò, mẹ thằn lằn buồn hiu hông thèm ăn hủ tiếu là lá la", " cháu lên ba cháu vô mẫu giáo, cô mà nổi cáo cháu về cháu mét bà..." và những giờ chơi quân sự, đứng làm bộ đội chỉ dẫn các binh đoàn đi vòng quanh với những mẫu đồ chơi lá cờ, thành lũy, xe tăng...rồi giờ nặn đất...không có tiền phải nhờ người mót đất sét, giấu trong cặp vào nặn dơ cả phòng, cô bảo nặn bằng đất màu cho sạch sẽ thơm tho, cô cho một cục màu hồng, nó vui cười te tét nặn hình trái tim méo mó tặng cô, cô xoa đầu và cười, sao lần đấy nó về đòi mua hộp đất màu, nón nặn đủ thứ, nào là cá, trâu, bò, chó, chim...con nào hình thù cũng biến dạng dưới bàn tay nghệ nhân nhí...Có một lần đang sinh hoạt các bạn ca hát say sưa, thì nó lại ị...nó không dám nói sợ mắc cỡ...nhưng rồi cái mùi đặc trưng ấy không thể giấu được, cô bế nó lên và mang ra sau vệ sinh rồi thay cho cái quần khác mà cười bảo, lần sau có mắc nhớ nói với mấy cô nha Sơn...
      Ngồi ngẫm ngĩ và tự cười, nó đứng dậy đi ra phía sau, không còn cái căn tin nhỏ nhắn phía sau cái nhà vệ sinh với những cái bồn xi măng ngày nào...cái căn tin cũng hiện đại hơn, nhiều quà, bán đồ chơi nhiều hơn, lúc trước chỉ có kẹo the viên tròn nhỏ đựng trong hộp tròn dẹp, và những bịch bánh cọng mì cứng mặn mặn...Nó nhìn xung quanh và rảo bước...Nó chợt nhìn vào trong căn phòng, một giáo viên vẫn đang làm việc, với cặp kính, mái tóc ngắn...cô tháo kiến ra xoa hai bên bàng tang nó nhìn thật kĩ là cô Phượng, đúng là cô rồi, nó định gọi...Cô ngước lên nhìn ra thấy nó, cô đứng dậy đi ra và cười, em đi đâu đây Sơn, lâu quá không gặp, giờ em còn học hay không? làm gì rồi...Nó bật cả mình, thóang nghĩ sao cô nhận ra mình, nhưng rồi vội cúi chào.
Dạ! e, về thăm trường ạ, giờ em học đại học khoa Văn năm cuối ạ, sao cô còn nhớ em hay vậy?
Em cũng vậy mà, gương mặt có phần trưởng thành nhưng nét ngây thơ thời con nít vẫn còn, một tay cô chăm em mà sao không nhận ra được, trong lớp, em là giỏi ngoan hiền nhất rồi...
Em ngồi xuống đây, trò chuyện với cô...
Dạ!
      Hai cô trò nói chuyện rất vui huyên thuyên, ôn kỉ niệm ngày xưa ấy, nó chúc cô những lời tốt đẹp nhân ngày nhà giáo, một lát cô vào làm việc tiếp, nó nhìn cô lặng lẽ, người đã nâng bước nó đầu tiên trong trường đời, nó ngắm nhìn cảnh vật lần rồi rảo bước ra về, nhưng lòng còn lưu luyến ngắm nhìn hai cây hoa sứ trắng ngần, nó cườii nhẹ lòng vui phơi phới, nó cảm thấy mình đã nhặt được những kí ức, yêu thương năm nào dù chỉ cầm trong tay một khoảnh khắc rất đỗi đời thường...
 

Bâng quơ cảm xúc


Gió chiều lại về...một buổi chiều êm ả...lòng ngổn ngang tâm trạng...chẳng qua chỉ là những suy tư và những dòng cảm xúc chập chờn chứ tôi chẳng thấy buồn gì nhiều cả...
Bất chợt tôi muốn mình có nhiều điều ước, tôi ước tôi có gia đình hạnh phúc như những năm tháng khi xưa. Tôi ước tôi vẫn trẻ trung, sôi động như năm nào, và tôi ước có ai đó thấu nghe tôi nói, hiểu tôi và để tôi làm cho người ấy cười nhiều hơn, cũng làm cho tôi vui cười hơn. Giống như câu hát "Giá như có người đợi tôi đâu đó giữa cuộc đời. Giá như có người ôm tôi mỗi tối. Giá như có người ngồi nghe tôi kể bao vui buồn ! Giá như có thể ôm lấy ai và khóc lên !".
Mùa đông đang về...đang trôi đi...hay mùa xuân đang đến...cái khí trời se lạnh làm lòng tôi nửa ấm áp mà cũng nửa buốt giá...Tôi mong một cái Tết đầm ấm, cái Tết đông đủ gia đình, lúc đầu ở nhà tết đông đủ lắm, có cha, có mẹ và em gái, từ khi cha mất, năm có em thì không có mẹ, năm có mẹ thì không có em, vậy đến năm nai...nếu như mẹ và em có về thì chắc rằng sẽ thiếu tôi...
Những  ngày qua tôi bắt gặp, một nụ cười làm lòng tôi sáng và vui hơn, tôi nhìn và chăm chú, lúc nào cũng vậy trên môi cô ấy luôn nở nụ cười, có đôi lúc tôi không hiểu...có phải cô ấy chưa từng đau buồn, hay vì gia đình cô ấy luôn hạnh phúc mà bao người hằng mơ ước, chính những lời nói của cô ấy bảo rằng "tôi không được buồ nữa" làm tôi cảm thấy mún tự cười mình nhưng cũng phấn khởi lắm...Tôi vui lắm khi được đi cùng cô ấy, nhìn cô ấy cười, muốn trò chuyện với cô ấy...những câu chuyện phím làm lòng mình vui phơi phới...Nhưng tôi lại nhận thấy nhiều rối bời trong lòng mình...có thể thời gian tới đây không còn bên cạnh nhau cười nói, không còn cầm máy ảnh chụp hình cho cô ấy...không được chuyện trò nhiều, cũng không được nhìn thấy nụ cười ấy...chắc tôi lại buồn và buồn nhiều lắm...Có những điều tận sâu tôi muốn nói với cô ấy...không phải là nỗi lòng này vì tôi chưa suy nghĩ sâu xa như thế, mà đó là nhiều điều lắm về chúng tôi...cái tình cảm ấy làm sao tôi dám mở lời hay bày tỏ...Thắp nên một hy vọng hay một ngọn nến có chắc rằng nó sẽ bừng cháy và ấm áp suốt đêm đông, hay rồi nó nhanh chóng vụt tắt...
Bây giờ, muốn làm những thứ mình muốn, muốn làm những điều mình cần...và mong những người mình quan tâm sẽ vui vẻ và bình an, vậy thôi một mơ ước nhỏ nhoi...

Đơn giản lắm! chỉ là một mình thôi...


Một mình, luôn luôn là như thế!
Có ai hiểu được cái gọi là cô đơn? hai từ ngắn gọn và giản đơn nhưng ai cũng ghét.
Tôi- con bé xấu xí nhà quê thô thiển và cọc cằn, tôi ghét bản thân mình lắm, ghét đến mức chỉ muốn tan biến ngay được! Thử hỏi tôi làm được cái quái gì ngoài việc ăn hại nào?
Một điều đơn giản là sống cho tốt mà tôi có làm được đâu. Vì thế mà tất cả mọi người rời xa tôi hết rồi, bỏ lại một mình tôi thôi...
Tình bạn à? bạn thân sao? 1 tình bạn 10 năm thân thiết bây giờ cũng dần xa cách, tôi tự hỏi mình đã làm sai điều gì? câu trả lời chỉ là sự lặng im.
17 tuổi, có lẽ là còn quá nhỏ để suy nghĩ sự đời, nhưng nó đủ để được tự suy nghĩ về bản thân.
cái vòng xoáy cuộc đời muốn cuốn mình đi đâu chứ? đi xa về phía chân trời sáng rực, hay nhấn chìm xuống địa ngục tối đen...???
Thực ra mình chỉ muốn tìm cho mình 1 góc tối, nhỏ thôi, để khép mình vào đó, để làm điều mình thích, để sống với riêng mình và để khóc 1 lần cho hết nước mắt...
Cảm giác bây giờ khó chịu lắm, buồn, thất vọng, chán nản, và quan trọng là mình mất niềm tin vào cuộc sống rồi?
từng ngày trôi qua, cứ hi vọng có 1 phép màu, rồi lại thất vọng thôi. Sống trên đời đâu có thứ gọi là phép màu chứ? chấp nhận thôi, hít thở để tồn tại, và đi chậm chạp theo cuộc sống.
chẳng thể nào buông xuôi được!
Đông về- lạnh lắm, cũng tự mình nhắc mình mặc áo ấm, phải tự mình quàng khăn, tự mình làm hết...
thôi thì cứ 1 mình như thế cho thấu hết cái lạnh, thấm thía hết nỗi cô đơn....