CƠN MƯA NỬA ĐÊM

CƠN MƯA NỬA ĐÊM
Đêm thức giấc chợt mưa rơi,
Chạnh nhớ ngày xưa giữa đỉnh đồi,
Lắng tiếng hạt buồn gieo khắp nẻo,
Nghe hồn giọt tủi trải muôn nơi.
Vì rằng cuôc sống sầu duyên phận,
Cũng bởi con tim khóc thói đời.
Thuở ấy _ đêm nay thời đã đổi,
Mà sao thao thức mãi người ơi !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét