Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

Mùa chơ vơ ...


 
 
 Dòng chữ đều đặn trên máy tính bất chợt dừng lại. Tiếng lách cách gõ bàn phím chợt nhẹ tênh không tiếng động. Nhìn ra ngoài trời, hoàng hôn đã tắt hẳn. Tiếng ầm ì của sấm không báo trước điều gì hay. Nhưng đó chỉ là tiếng sấm xa. Khuông trời chìm dần vào bóng tối huyền hoặc. Bỗng dưng thèm cơn mưa đến khủng khiếp. 
 
 
    Vào phòng tắm. Gục mặt xuống bồn rửa mặt một lúc lâu để xua đi cơn buồn ngủ không đúng. Cảm thấy mệt mỏi, chán chường. Lạnh! Cả trong trái tim lẫn thể xác. Muốn khóc nhưng không còn nước mắt. Không nghe nhạc, không viết lách gì nữa cả. Trống rỗng! 
 Mọi thứ cố gắng rồi sẽ đổi được gì? Ngày nào cũng khuôn khép ngoan hiền thùy mị mà đầy giả tạo thì đó đâu phải là cuộc sống. Những gì cố gắng làm để rồi lại bị coi như giả dối. Thay đổi rồi nào có ai tin. Không muốn trách ai cả. Cảm thấy như phát điên. Nằm vật ra giường mà ngủ nhưng sao mắt không chịu nhắm. Cái đồng hồ sinh học không cho phép ngủ vào giờ này. Ừ! Thà phát điên còn hơn là phải trơ trọi như thể này. Mấy ngàu nay tự dưng mờ nhạt đi như một cái bóng. Do người vô tình hay cố ý lãng quên? 
 
 
  Mưa vẫn chưa đến. Mưa nhẫn tâm hay vô tư nhỉ? Nhớ những cơn mưa xa xót bao người. Nhớ cái ngày ai đó ôm con mèo dính mưa bị ốm. Nhớ cả cái ngày bạn mất trong mưa giá lạnh. Một sinh linh nhỏ bé không thể chịu đựng qua những trận mưa giá buốt sao? 
___________________
 
 Không muốn viết. Viết rồi chỉ sợ những suy nghĩ nhanh hơn cả ngòi bút đang đưa. Viết rồi lại khóc để những dòng chữ nhòe mực chan hòa cũng nước mắt. Đầy trớ trêu và đầy nghẹn ngào uất ức. Hôm nay tự dưng muốn ích kỷ, muốn làm tổn thương ai đó chứ không phải ngoan ngoãn như một con mèo hen chỉ biết rúc đầu vào chân người tìm hơi ấm. 
 
 
  Mùa chơ vơ... 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét