Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

Mùa Đông Năm Ấy


Ngày Này Năm Ấy... 
Mùa Đông sang rồi đấy anh.Gio' lạnh thổi từng cơn như muốn xé tan làn áo mỏng manh hờ hững trên vai em.Em đi trên phố...phố xa xăm...phố vắng...phố nhạt nhòa.Phố không anh.Em ngỡ ngàng,em run rẩy và em khóc .Nước mắt làm em lạnh thêm giá buốt thêm trái tim vốn đã lạnh lùng từ lúc ta chia xa.Em nhìn về phương xa ấy,nơi anh đang ấm êm bên ai.Và em mỉm cười dù nước mắt vẫn không thôi rơi.Có lẽ là...em đã sai.Nhưng cũng có thể em đã đúng.Khi rời xa anh.Em đau khổ để anh có thêm niềm hạnh phúc.Thì nỗi đau ngày hôm nay có là gì phải không anh? 
Nhớ lắm một đêm lạnh trên triền đê đầy gió,tóc em dài buông trên vai anh.Lặng ngắm trời khuya và nghe nhịp tim thổn thức,nhớ lắm những môi hôn lạnh tê tái mà sao nghe ấm áp lạ thường.Những làn hơi ấm khi em trong vòng tay anh.Ơ kìa ! Nước mắt em...đã thôi rơi.Khi em nhớ về những ngày hạnh phúc bên anh.Anh đưa em đi trên phố,phố nhỏ thôi,nhưng em vui em thấy như cả một trời hoa nắng rạng rỡ môi cười anh đó.E giữ những điều nhỏ bé nhất anh trao.Một lời yêu,một lời nhớ,một nụ cười.Hay những hẹn ước ngày sau.Không thể xóa đi,không thể chôn chặt,không thể vất bỏ. 
Em đã nghĩ mình đã quên,mình đã tìm được niềm HP mới.Nhưng chỉ đến khi em gục đầu trên gối và nhắm mắt lại,hình bóng anh ùa về làm tim em nhức nhối.Làm hơi thở em như bị chặn lại,như bị ai đó bóp nghẹt,đau đến tận tâm can.Em mới nhận ra em vẫn yêu anh.Vẫn mãi yêu anh.Ngay cả khi tận mắt nhìn tấm ảnh cưới của anh.Vẫn dáng hình ấy,nụ cười ấy,đôi mắt ấy.Nhưng bàn tay đã nắm bàn tay người khác.Vẫn môi hôn ấy nay đã không còn dành cho em nữa rồi.Em vẫn ngơ ngác không dám tin.Không muốn tin,không thể tin.Ừ ! đã quá muộn rồi phải không anh ? Em không biết xa nhau là lãng quên,xa nhau là mất mát,xa nhau là...vĩnh viễn mất nhau.Em cứ nghĩ rằng...chỉ là giận hờn thôi.Chỉ là...như những lần xa nhau đã từng...Em đã vội yêu,vội bước theo người khác.Vội quên đi bốn năm yêu nhau bên nhau chia sẻ vui buồn.Em chạy theo những hạnh phúc ảo...những yêu thương ảo...những vội vàng,mải miết môi hôn.Quên người yêu mình tha thiết cô đơn bơ vơ với những ngày đông giá nơi xa.Là do em phải không anh?Nên trách ai khi anh tìm hơi ấm khác hôm nay.Bất giác em muốn ngủ một giấc thật sâu.Ngủ say để quên đi tất cả những sầu muộn em giấu kín trong sâu thẳm tâm hồn.Em chưa bao giờ thôi hết yêu anh.Em nhận ra điều ấy dù đã quá muộn rồi.Nhưng em không muốn giấu nữa.Em không chịu được cảm giác nặng nề này.Em đau lắm...đau lắm anh biết không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét