Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

Lời xin lỗi muộn màng


 
Các bạn ạ, có bao giờ bạn dành cho mình một chút khoảng lặng để nghĩ suy, để cảm nhận, để định nghĩa thật rõ ràng về thứ tình cảm được gọi là … “ yêu thương” ? Người ta vẫn thường lầm tưởng và vội gán cho “ yêu thương” ấy là… tình yêu nam nữ. Những có lẽ ta đã lầm, tình yêu nam nữ chỉ là 1 phần nhỏ trong cái “ yêu thương” lớn lao ấy mà thôi !.....
 
 

 
     Mưa!...  
     Vẫn rơi!...Cơn mưa chiều nay vẫn chưa dứt hẳn, vẫn dai dẳng,  như nỗi đau trong lòng nó. Nó vẫn thế, vẫn ngồi ở một góc phố yên tĩnh, cứ như là một thói quen, khi nó buồn và nhớ đến ai thật nhiều.  Cầm trên tay li trà nóng, uống một chút nó cảm thấy lòng mình ấm áp hơn. Hôm nay, mọi thứ xung quanh yên tĩnh đến lạ, hay tại tiếng mưa đã át đi tất cả. Ngồi lặng hàng giờ, nó suy nghĩ về những gì đã qua. Bỗng một cơn gió lướt qua khiến lòng nó chợt se lại. Nó buồn và lại nhìn mưa. Mưa….lại những giọt mưa. Mưa đưa nó trở về kí ức. Một kí ức buồn, kí ức về cô. Những giọt nước mắt lại lăn dài trên má. Nó khóc. Cô – người mà bao năm nay nó luôn yêu mến và kính trọng. Người mà giữ được những gì vẹn nguyên nhất, đơn sơ nhất và giản dị nhất trong trái tim nó. Vẫn nụ cười ấy, ánh mắt ấy, lời nói ấy nhưng dường như tất cả cũng chỉ là kỉ niệm và được thời gian xếp vào quá khứ. Nhưng không! Với nó thì khác, tất cả vẫn mới như ngày hôm qua. Ngoài trời, mưa vẫn rơi….càng nặng hạt….Một kí ức thật buồn…
 
     Nó sinh ra là kết quả của một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc. Cuộc sống của mẹ nó khi chưa có nó đã đầy đau khổ rồi, mẹ nó phải một mình ngậm đắng nuốt cay sống bên người chồng tàn nhẫn. Đáng lẽ một người chồng phải ở bên vợ mình khi họ sinh, ấy vậy mà ngày nó được sinh ra, mình mẹ nó cắn răng chịu đựng mà không có chồng ở bên. Ba nó khi biết mẹ nó mang thai con gái đã không quan tâm đến mẹ con nó nữa, ly hôn với mẹ nó khi nó mới nằm trong bụng mẹ được 3 tháng. Rồi cứ thế nó lớn lên trong những lời nói xấu ra vào của mọi người, dù mẹ thuơng yêu, bảo vệ nó  nhiều lắm nhưng vẫn như có mảnh nhọn đang nằm trong tim nó, đau lắm...Dù thương mẹ nhưng nó vẫn sống lạnh nhạt, cô độc hết mức. Ở trường chẳng có ai chơi thân với nó, cũng chẳng có thầy cô nào quý nó nữa, họ đều cho rằng nó là đồ hư hỏng. Nó buông xuôi luôn, học hành sa sút. Cuộc sống nó đã thế, ông trời còn nỡ mang mẹ- người nó tin yêu nhất là điểm tựa duy nhất của nó đi.  Dường như nó đã khóc đến cạn khô nước mắt. Nó mất hết cả sức lực và niềm tin. Liệu nó sẽ sống ra sao khi điểm tựa không còn, nó biết dưạ vào ai đây? Gia đình ư? Một khái niệm quá xa vời mà chưa bao giờ nó có thể định nghĩa được. Nó đau lắm, nỗi đau như xé nát trái tim nó. Chẳng còn ai ở bên cạnh che chở cho nó nữa, đêm đêm nằm ngủ nó gào khóc trong đau đớn. Những giọt nước mắt ướt đẫm gối, ướt đẫm cả tâm hồn, lẫn trái tim đang tổn thương của nó...
 
     Rồi thời gian cứ thế trôi đi...thật nhanh nhưng cũng thật tự nhiên. Sau nỗi đau mất mẹ, nó bỗng chín chắn hơn xưa nhiều. Nó về ở với bà ngoại ở quê, xa bạn bè hay xói móc cuộc sống nó ở chốn kinh kỳ. Hằng ngày nó biết quý hơn những đồng tiền, những giọt mồ hôi mà bà nó đã bỏ ra để kiếm từng đồng tiền nuôi nó. Nó cảm thấy mình nợ bà nhiều lắm, nó cần phải sống, sống thật tốt vì ngoại. 
 
    Được đi học, được cắp sách đến trường, được cầm trên tay cây bút, quyển sách làm nó hạnh phúc lắm. Nhưng khi ai đó bỗng vô tình nhắc đến ba mẹ nó, hay nhìn những ông bố, bà mẹ đưa đón con đến trường, chăm lo cho con cái từng li từng tí nó bỗng buồn, bỗng tủi thân...Và nó lại khóc.
 
     Có lẽ người ta nói đúng, ông trời không hề bất công. Ông lấy đi những gì quý giá, thân thương nhất của nó thì giờ lại ban tặng nó những món quà vô giá từ người cô mà có lẽ nó chưa từng nghĩ là mình sẽ gặp. Người mà bước vào cuộc đời nó như một phép màu, làm thay đổi tất cả con người và cuộc sống của nó. Cô là giáo viên chủ nhiệm lớp 10 của nó, nhưng nó không quan tâm điều đó, mà thực ra thì nó cũng chẳng muốn để ý. Cũng có thể lúc đó, nó cũng không thể nhớ nổi tên cô là gì. Nó lầm lì, ít nói và khó hiểu, nó tự tách riêng ra khỏi đám bạn và ngồi ở một góc cuối lớp học. Cứ như vậy, nó giống một con ốc sên, chỉ cần một va chạm nhỏ, một tiếng động nhỏ cũng làm nó sợ hãi, thu mình vào chiếc vỏ đó. Cũng bởi thế mà sự quan tâm của cô dành cho nó đặc biệt hơn chăng?...Cho đến một ngày, nó đánh con bạn trong lớp vì đứa bạn đó xúc phạm đến mẹ nó, cô giận dữ nhìn vào mặt nó: “ Ba mẹ không dạy cho em không được đánh bạn à!” Không gian yên tĩnh đến lạ. Cô không hiểu vì sao lại như thế. Mắt nó bỗng nhìn cô một cách khác, bờ môi chợt rung lên, rồi nó oà khóc và chạy ra khỏi lớp mà không hề xin phép cô. " Ba mẹ bạn ấy ly dị nhau, mẹ bạn ấy mất rồi cô ạ!" Cô vẫn đứng đó, cố nắm thật chặt mép bàn để khỏi khuỵu suống, nước mắt cô lăn dài trên má. Có lẽ tuổi thơ của nó cũng là quá khứ của cô chăng? 
      Với nó, dù cô có vô tình hay cố ý thì câu nói ấy như mũi dao đâm vào tim nó đau nhói. Từ ấy, nó trở nên lầm lì hơn, cũng chính vì thề cô càng ngày càng quan tâm đến nó hơn. Nhưng vô nghĩa, nó vẫn thế, nó vẫn sống bất cần và buông thả hơn. Nó cố sống là vì ngoại, nó không có khái niệm về cuộc sống, về cái định hướng cho tương lai.
 
     Còn với cô, cô tìm được một chút gì đó hình ảnh của cô trong lòng nó, cô cảm nhận được nó không phải là người như thế, cô biết nó yếu đuối, nhạy cảm và cần tình thương. Biết thế, nên mỗi ngày cô đều dành nhiều thời gian cho nó, đến nhà dạy cho nó học bài, nói chuyện với nó. Những bữa đầu, đạp xe đã mệt, đường lại dài, đến tận nhà nó đã khó vậy mà nó bảo cô về, nó mệt, không gặp, cô giận lắm nhưng lại nghĩ chắc nó giận mình chuyện hôm trước. Cô lại bỏ qua và ngày nào cũng đến như thế. Nằm trong giường, nó thấy áy náy quá nhưng cái lòng tự trọng lại chiến thắng đi niềm thương cảm và khoan dung. Ngoại bảo nó: “ Mày thương ngoại thì ra mời cô vào nhà xơi nước chứ cứ để cô giữa trời nắng chang chang thế cô mày ốm mất." 
Đến lúc đó nó mới miễn cưỡng mở cửa cho cô vào, nhìn mặt cô đỏ gắt, mồ hôi rơi lã chã, nó thấy ân hận quá, nó muốn xin lỗi nhưng lại nghĩ “ Việc gì phải xin lỗi, mình chả làm gì sai cả, tại cô muốn tới chứ mình đâu ép”. Nó nói chuyện chả có đầu có đuôi, mặc cho cô hỏi, nó cứ trả lời trống không. “Cô hỏi để làm gì”, “ không biết”, hay “ Có liên quan tới cô không?”. Bởi nó nghĩ chỉ có làm như thế thì cô sẽ chán nản mà bỏ cuộc, nhưng không, trái lại suy nghĩ của nó, cô càng kiên trì, nhẫn nại và càng quyết tâm hơn. Cô nghĩ “ Mình cứ cố gắng mỗi ngày một chút…một chút rồi nó sẽ hiểu, sẽ thay đổi và sẽ quen mà hòa nhập vào cuộc sống. Thật vậy, nó đã thay đổi, thay đổi hoàn toàn, “ tình cảm có lạnh đi mấy thì cũng phải tan ra bằng sự quan tâm chân thành”. Nó không còn cục cằn, thô lỗ, miễn cưỡng mở cửa khô cô đến nữa, nó không còn khó chịu khi cô kể chuyện cho nó nữa. Cuộc nói chuyện giữa hai cô trò trở nên dài hơn mỗi ngày, có thêm những tiếng cười giòn tan, phần nào đã xua đi những nỗi buồn chất chứa sâu trong lòng nó. Nó ước thời gian hãy trôi thật chậm để cô có thể ở bên nó nhiều hơn. Nó cảm thấy mình thay đổi rất nhiều, chính ngoại cũng bảo thế. Nó vui hơn, cười nhiều hơn và hơn hết nó sống hòa đồng, không tự tách mình ra khỏi đám bạn nữa, từng ấy, bao nhiêu thay đổi, bao nhiêu thay đổi của nó cô đều biết hết, bởi cô luôn đứng ở một góc khuất cuối lớp luôn dõi theo từng bước đi của nó, nhìn thấy nụ cười của nó cô thấy lòng mình ấm áp và vui hơn rất nhiều. Nó đã biết lấy lại hình ảnh của một cô bé 16 tuổi  hồn nhiên, vô tư với nụ cười trong sáng, ngây thơ mà bấy lâu nó đánh mất. Nhiều lúc, ngồi bên cô, nó muốn sà vào lòng để cảm nhận cảm giác như một người mẹ, nhưng nó lại không làm được. Biết thế, nên cô liền ôm chặt nó, vuốt mái tóc nó, vỗ nhẹ nhẹ vào lưng nó, nó thích lắm, cứ như có một cái gì đó rất lạ đang ở trong tim nó mà khó có thể diễn tả được.
     Cô bước vào đời nó cứ như có một giấc mơ. Cô đến, mang theo bao niềm tin và hi vọng để đánh thức cuộc đời nó vươn tới những ước mơ, khát vọng và hoài bão mà bấy lâu những thứ đó chỉ là một định nghĩa quá xa vời đối với nó. Cô đến đem theo những ánh sáng xua đi góc khuất trong lòng nó. Nó thấy lòng mình ấm áp hơn mỗi khi nhìn thấy bóng dáng cô đến nhà nó với chiếc xe đạp đã cũ.
     Cô dạy cho nó những thói quen mà trước đến giờ nó chưa từng có, cô chải tóc, tập cho nó nấu những món ăn ngon, mà điều ấy đáng lẽ ra nó được học từ mẹ. Cuộc sống đối với nó trở nên ý nghĩa hơn, nó thấy mình hạnh phúc trong vòng tay ấm áp, che chở của cô. Nó thấy mình được sống lại giữa tình yêu của một gia đình, nơi ấy có tình yêu của cô, của ngoại dành cho nó. Nhưng hạnh phúc đến với nó thật ngắn ngủi, trải qua như một giấc mơ để rồi nó ước nó sẽ không bao giờ tỉnh lại để không phải chấp nhận cái sự thật phủ phàng ấy, để những giọt nước mắt nó không rơi.
     Cơn mưa phùn của buổi chiều hôm ấy vẫn chưa dứt hẳn. Đã quá ba giờ mà nó vần chưa thấy cô đến. Hôm nay, cô bảo là sinh nhật nó, cô sẽ tạo cho nó một bất ngờ. Nó thấy vừa vui vừa tò mò. Nhưng đã quá bốn giờ, vẫn chưa thấy bóng dáng cô đâu cả. Bây giờ, nó bắt đầu cảm thấy lo lắng cho cô. Trời mưa không biết cô có đem theo áo mưa không?, không biết đường trơn thế cô có đi được không ?.....biết bao câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu nó. Nó lo lắm, thực sự rất lo, không đợi được nữa, nó lao vụt ra đường,  không áo mưa, không giày giép, nó chạy, chạy mãi theo con đường mòn trong mưa, nước mắt đã rơi tự khi nào. Nó không biết vì sao nó lại như vậy, nó chỉ cảm thấy có điều gì đó không hay đang xảy ra với cô, nó sợ, sợ mất cô đồng nghĩa với việc sẽ mất đi điều quý giá nhất trong cuộc đời nó. Nó vừa chạy, vừa khóc nức nở, nó gào thét thật to, nó muốn cô nghe thấy tiếng nó và quay về bên nó: “ Cô ơi,..cô ở đâu, đừng bỏ em mà…cô ơi!” Nước mắt lăn dài trên đôi má hồng của nó hòa cùng những giọt mưa vô tình và tinh khiết. Chạy được một quãng, một cảnh tượng hãi hùng đập ngay trước mắt nó, chỉ biết lúc ấy, nó ước người nằm đó không phải là cô. Nhưng không…chiếc xe đạp của cô đây rồi. Cô vẫn nằm đấy, bên vũng bùn, một dòng máu đỏ chảy từ đầu cô xuống long đường. Lúc đó, nó chỉ biết chạy tới, ôm cô vào lòng, nắm chặt đôi bàn tay lạnh lẽo của cô. Nó khóc nức lên trong hoảng hốt: “ Cô ơi….cô…đừng bỏ em..mà,..đừng… rời xa…em! Sao ai cũng bỏ em đi hết vậy...cô ơi!”
Tiếng khóc như xé tan cả ruột gan nó, cả trái tim bé nhỏ và bất hạnh của nó. Tiếng khóc như vang động cả một khoảng không gian mù mịt và tối tăm trước mặt nó. Trên tay cô đang nắm chặt thứ gì đó, nó gỡ ra, đó là một quyển sổ nhật kí ghi lại ngày tháng, từng bước nó thay đổi, tất cả,…tất cả cô đều ghi lại. Cô đã dõi theo nó từng ngày mà nó vô tâm không hề biết. Nó biết, cô yêu thương nó rất nhiều. Nó cũng thế nhưng vẫn chưa kịp nói với cô, nó định hôm nay sẽ nói ra hết. Sẽ cảm ơn cô vì thời gian qua đã bên nó, thay đổi con người nó. Sẽ xin lỗi cô vì đã làm cho cô phải phiền lòng...Nhưng cô đã ra đi, tiếng mưa hoà cùng nước mắt nó....Thế là chẳng bao giờ nó có thể ở bên cô nữa, sẽ chẳng bao giờ có thể đến trước mặt cô và nói:" Em xin lỗi cô vì tất cả" . Hai từ " Xin lỗi" ngắn thôi, ấy vậy mà cô không thể nghe được nó nói, nó ân hận lắm. Giá như nó nói sớm hơn, giá như nó biết bớt cái lòng tự trọng đi mà quan tâm cô sớm hơn thì cô sẽ vui biết mấy. Nó nghĩ, nó không phải là đứa trẻ ngoan nên cô bỏ nó mà đi sao? Nó là 1 đứa trẻ hư hỏng nên ông trời không muốn ban yêu thương cho nó ư?...Nó vẫn khóc, 16 tuổi nó đã  khóc đến cạn nước mắt hai lần, đã phải bóp chặt trái tim để nó khỏi vỡ ra hai lần, đã phải mang trong mình nỗi đau mất người nó yêu quý hai lần. Nó sẽ trụ nổi không?

 
     Mưa …vẫn rơi. Những giọt mưa vô tình ấy đã mang cô đi, mạng theo cả niềm vui, hạnh phúc duy nhất của nó đến một thế giới khác, một thế giới mà ở đó, nó mong cô sẽ được hạnh phúc.Mưa….vẫn rơi…vô tình. Mưa xé nát trái tim nó. Mưa…làm nỗi đau nó trở nên dài thêm.
     Cơn mưa chiều nay đã ngừng hẳn từ rất lâu, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đã năm bốn giờ chiều rồi đấy. Nó cảm giác có cái gì ươn ướt ở má, mặn ở môi. Thì ra nó đã khóc, khóc rất nhiều. Ừ! thì khóc, bao giờ cũng vậy, nó khóc cho nó và nó khóc cả cho cô. Từ lúc cô mất, nó không trở lại như xưa nữa mà bây giờ nó chững chạc hơn rất nhiều. Nó không muốn chỉ vì cái tính ương bướng, khó ưa hay cái lòng tự trọng quá cao mà bất kì ai đó rời xa nó nữa. Nó không trốn tránh cái thực tại, bởi nó luôn nghĩ, cô mãi sống trong trái tim, trong tâm hồn nó và cô đang từng ngày dõi theo những bước đi của nó. Nó không muốn làm cô buồn, hay thất vọng vì nó. Nó không muốn niềm tim của cô dành cho nó bị đánh mất. Nó vẫn ngồi đó, nhìn vào khoảng không vô tận. Nó tự hỏi “ Những tia nắng có phải là nụ cười của cô’’. “Những cơn gió có phải là vòng tay ấm áp của cô?” Chưa bao giờ nó quên. Chưa bao giờ những hình ảnh ấy phai nhạt trong trái tim nó. Nó không muốn nước mắt rơi, cô lại buồn. Nó đã hứa sẽ mãi mãi luôn mỉm cười. Bởi vì nó biết cô sẽ mong cho nó được hạnh phúc. “ Có phải cô vẫn đang nhìn thấy em?”.
     Nắng đã lên hẳn nhưng không gắt. Nắng hòa cùng với những cơn gió dịu mát…thanh thản…và nhẹ nhõm…ánh cầu vồng lấp lánh một khoảng trời bao la và kì diệu…một buổi chiều hoàng hôn sau cơn mưa…    



--------------------------------------------------

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét