Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

Bức thư nhuốm màu hoa râm bụt ...


 
 
 
 Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
  Những phố dài xao xác heo may ...
  Tháng 11 mang theo cái lạnh chớm đông đến với hai con số 1 như hai ngọn nến thắp lên chào mừng ngày hội của các thầy cô. Mỗi khi nhìn lên tờ lịch mỏng dần đến mép gấp ngày 20, lòng con lại  nhói lên thổn thức khi nghĩ đến cô - người sẽ chẳng bao giờ còn đọc được những dòng này nữa. 
 
 
 
 Một năm rồi cô nhỉ. Con nhớ rõ lắm! Cái ngày cô ra đi, trời mưa tầm tã. Con đờ người ra sửng sốt mà không biết làm gì. Nghe tin, lũ học trò giật mình thảng thốt, vài đứa sững sờ buông rơi cả cây viết trên tay. Chúng con bỏ dở tiết học, lao ra ngoài ngã ba nơi ấy. Máu chảy thành một vũng đỏ thẫm quanh người cô, thấm cả vào cái áo dài trắng giờ đã thành màu đỏ. Cô nằm đó, yếu ớt như một cọng cỏ, hé mắt lên nhìn những khuôn mặt thảng thốt của những đứa học trò. Cô nghẹn ngào :" Các ... con ráng ... học! Năm nay ... cô không dạy ... các con được nữa. Cô...xin...lỗi! " Rất nhanh! Chỉ mấy giây sau mắt cô từ từ nhắm lại, bàn tay buông sõng sượt xuống người. Tiếng còi xe cấp cứu giờ mới vang lên nghe thật ai oán. Chúng con phải ở lại trường, không được đi theo. Chúng con lại tiếp tục học tiết Sinh còn dở, nhưng có lẽ chẳng ai nghe lọt thêm lời giảng nào nữa. Cô ơi! 
 
 
 
 Cô còn trẻ lắm! Chỉ mới đôi mươi mà rất gần gũi với học trò. Chúng con coi cô như người chị lớn. Cái gì chúng con cũng vô tư tâm sự với cô để lấy một lời khuyên hữu ích. Cô đi rồi ai sẽ dạy chúng con ? 
 Sao tự dưng con thấy môn Văn của cô hấp dẫn đến lạ. Sao con lại bỏ phí những tiết Văn chỉ để vẽ vời hay nói chuyện. Ước sao con đừng ngốc đến vậy! Cô ơi! Nếu được, con sẽ đánh đổi bất cứ cái gì để cô trở lại bên con dù chỉ một lần duy nhất.
   Con mở điện thoại ra bấm số cô với hi vọng ngô nghê rằng sẽ có người nhấc máy như những lần trước. Thế nhưng thêm một lần nữa như để con thất vọng cho trọn vẹn, đầu bên kia vang lên tiếng tút dài vô tận và giọng nói lạnh lùng : " số máy không tồn tại " . 
 _______________
 
 Sao con nhớ cái ngày mưa hôm ấy. Trong lớp chỉ còn mỗi con và Liên là còn ở lại. Liên không có áo mưa còn cái áo mưa đỏ của con thì rách bươm do trận dằng co với lũ bạn lúc ra chơi. Trời tối sầm, mưa bắt đầu nặng hạt. Hai chúng con co ro như hai con chim lạc tổ giữa trời mưa bão. Gió ù ù như cối xay lúa, sấm chớp ầm ầm. Hai chúng con bắt đầu khóc, và từ khu nhà tập thể của giáo viên, cô đã nghe thấy tiếng chúng con và vội chạy ra. Cô mượn áo mưa cho Liên và khâu áo mưa cho con. Cô vừa mặc áo mưa cho chúng con vừa mỉm cười : " Áo của Liên xanh như màu lá còn áo của Lan thì đỏ như cánh hoa. Hai đứa đứng cạnh nhau trông xinh đẹp như bông hoa râm bụt ngoài kia vậy! "
 Cô yêu hoa râm bụt. Dường như chỉ có con và Liên biết. Đơn giản vì những học trò của cô xinh xắn như loài hoa râm bụt. 
 
 
Con ngu ngơ lật lại tập vở Văn - những bài soạn xiêu xiêu vài nét chữ đậm nhạt nhiều kiểu chữ và bên dưới mỗi bài là nét mực đỏ thanh thanh cô phê vào vở. Có những bài lời phê rất " mất lòng " như : " Chữ ... xấu " hay " soạn thiếu bài ". Dù vẫn, con vẫn sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để lại được thấy nét chữ thanh mảnh của cô trên trang vở. Con cũng sẽ làm bất cứ điều gì để lại nghe thấy những lời nhắc nhở hay có khi cả cáu kỉnh của cô nữa. Nhưng có lẽ tất cả chỉ còn là hoài ức. Con chỉ có thể nhớ về nó như một ký ức xa xôi sẽ chẳng bao giờ con gặp lại ... 
 
 
 
 Cô như người ươm mầm sống tương lai, dẫn dắt chúng con đến những trang thơ cổ tích. Cô đưa chúng con gặp cô Tấm thảo hiền, chàng Thạch Sanh dũng cảm, chất phác. Cô đưa chúng cập những bến bờ trí thức, chắp cách cho chúng con bay đến với những ước mơ hoài bão. Ấy thế mà chúng con chưa kịp trả ơn cô thì cô đã nỡ ra đi ... 
 
 
Thời gian vụt trôi qua mang theo cả những bóng hình kỷ niệm. Con giật mình sau những hoài ức nhớ mong. Dù cô không còn trên cuộc đời này nữa, con vẫn không được gục ngã phải không cô? 
  Những cảm xúc lộn xộn của con vô tình chắp ghép thành một bức thư không hoàn chỉnh. Mong cô thứ lỗi.  
 Ngày đưa cô đi, trong màn mưa nhức nhối một màu râm bụt đỏ. Những đứa học trò nhớ cô quay quắt trong lòng. Con lặng lẽ đặt bông hoa râm bụt bên cạnh mộ cô mà lòng thổn thức. Con chúc cô 20-11 năm nay thật hạnh phúc cô nhé!
  
 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét